HẠNH PHÚC VÀ SỚM QUAY TRỞ LẠI , SUN YE NHÉ !

Mai là 26 -1 rồi …. * thở dài * . Cuối cùng cũng tới ngày chị  ” theo chồng bỏ cuộc chơi ” rồi sao Sun Ye T T . 

Khi biết tin , cũng như bao nhiêu Wonderfuls khác , em đã khóc và trách chị rất nhiều . Vì sao vậy ? Vì sao chị lại lấy chồng sớm thế ? Chị còn quá trẻ mà ? 23 tuổi ? Cái tuổi còn quá trẻ để lập gia đình đối với một Idol . Chị đi rồi thì Wonder Girls sẽ như thế nào ? Rồi sự nghiệp của chị sẽ ra sao ? 23 tuổi – đang ở trên đỉnh cao danh vọng , tương lai rộng mở … Thế mà … Không ai bảo ai . Tất cả Wondefuls đều hiểu . Chị – Sun Ye – Leader của WGs rời nhóm thì WGs sẽ … T-A-N-R-Ã . Đau chứ chị , buồn chứ chị khi mà nhóm nhạc mình yêu hết lòng tan rã khi đang trên đỉnh sự nghiệp . Vì thế mà em đã trách chị , đã trách chị rất nhiều . Mặc dù người em yêu nhất trong nhóm không phải là chị , nhưng cũng như hồi Mimi rời nhóm , em đã rơi nước mắt không kiểm soát được . Cả 6 người , em đều yêu , đều không chấp nhận mất ai cả . Tại sao vậy ? Mimi vẫn chưa quay về mà ? 6 người chưa cùng nhau đứng trên sân khấu mà ? Không phải chị hứa 10 năm sau khi ra mắt chị mới lập gia đình cơ mà ? Không phải chị nói chị đã chờ 19 năm để gặp chúng em – các Wonderfuls hay sao ? Vậy sao chị lại bỏ đi sớm vậy ? …. EM GHÉT CHỊ – SUN YE .

Đúng vậy ! Em ghét chị … Em ghét chị rất nhiều – Sun Ye .

Nhưng mà … Em có thể ghét chị đến bao giờ cơ chứ …. Khi mà em quá yêu chị và WGs ….

Khóc cho đã , trách cho đã … Rồi cuối cùng em cũng bình tĩnh mà xem xét lại mọi việc .

Rồi em nhận ra … Mình sai , mình đã sai rồi chị ạ . Chị đã hi sinh cho WGs & WFs quá nhiều chị ạ . Bao lâu nay , WGs đã rất thành công dưới sự lãnh đạo của chị . Bố Park cũng đã nói : ” Không phải tôi chọn Sun Ye cho WGs , mà là tạo ra WGs cho Sun Ye ” . Cuộc đời của chị gặp quá nhiều bi kịch . Mẹ chị mất khi chị còn nhỏ , rồi ông ngoại chị qua đời ngay trước hôm WGs bắt đầu quảng bá Tell Me trên các sân khấu . Bố chị bệnh nặng , từ nhỏ chị đã sống với ông bà . Rồi thì … Bố chị cũng qua đời vào năm 2010 . Nhìn chị đứng thất thần , vô hồn trong đám tang mà vẫn phải cố cưới trước ống kính máy ảnh . Ai mà không xót cơ chứ …. Thế mà chưa bao giờ chị để những chuyện đó ảnh hưởng đến WGs . Chị vẫn cố gượng đứng lên để không để làm trễ lịch trình của WGs . Dù ở đâu , bất cứ khi nào , chị vẫn là một cô gái vui vẻ hay cười trong mắt mọi người . Nhưng , chắc trong lòng chị vẫn muốn có được cảm giác yêu thương từ ai đó …. Và rồi sau chuyến tình nguyện ở Haiti , chỉ đã gặp người đó . Không quá đẹp trai , bảnh bao như các nam Idol nhưng khi nhìn vào lại đem đến cảm giác tin tưởng , được che chở hơn bọn họ nhiều . Lúc chị công bố có bạn trai , WFs đã biết trước ngày này rồi nhưng chị ơi … Có phải là quá sớm không ? Không , không quá sớm đâu chị nhỉ . Từ lâu chị đã sống cuộc sống không có người thân . Người thân của chị giờ đây chỉ còn người bà – đã lớn tuổi và một chú – em bố , độc thân không lấy vợ . Thế nên … Chị ơi , em đã hiểu , đã hiểu vì sao chị lại đưa ra quyết định này . Và cũng biết rằng rất khó khăn để thông báo nó cho WFs đúng không ạ ? 

Nhiều người trách chị ích kỉ ( trong đó từng có em ) , chỉ nghĩ cho bản thân mà không nghĩ cho cả nhóm , cho công ty JYP . Nhưng tại sao họ không nghĩ , chị đã hi sinh cho WGs quá nhiều rồi , chẳng lẽ chị không có quyền nghĩ cho mình sao ? Họ bảo chị đã lãng phí quãng thời gian làm thực tập sinh của mình , lãng phí quãng thời gian hoạt động vs WGs ? Lãng phí , tại sao lại là lãng phí chị nhỉ . Những quãng thời gian đó đã đem lại cho chị bao nhiêu điều cơ mà . Chỉ là … sau này có còn được như vậy nữa hay không thôi . Sun Ye – chị là người sống rất tình cảm , đó là điều ai cũng biết . Ye Eun & Yoo Bin đã nói rằng chị khóc rất nhiều khi đọc những comment về thông báo của chị . Đó đa phần là những comt phản đối , trách móc . Ye Eun cũng đã nói rằng : Là Thần Tượng thì cho dù bạn đang gặp chuyện gì đi chăng nữa thì bạn cũng luôn phải mỉm cười & không được biểu hiện ra ngoài . Thế nên chị à …. Đã bao lần chị khóc lặng lẽ như thế này vậy . 

Mọi chuyện rồi cũng em xuôi hết rồi chị ạ . Phản đối rồi cũng thành ủng hộ . Tại sao mọi người đều chúc mừng đám cưới của chị trong khi em lại phản đối chứ ? Và giờ thì … Chị ạ . Chị đừng buồn nữa . WFs ( bao gồm cả em ) , tất cả đều ủng hộ chị ạ . Trách móc gì rồi cũng thôi , bởi đối với WFs thì hạnh phúc của chị & các thành viên khác là trên hết .  WFs có thể không đông bằng các FC khác , không năng nổ bằng họ , không …. không … không … Nhưng chị ạ , WFs có quyền tự hào và hét to rằng : Cho dù có chuyện gì xảy ra , WFs luôn yêu & ủng hộ Idol của mình hơn bất cứ FC nào khác . Ye Eun đã từng nói : Chúng tôi đã không ở Hàn trong một thời gian dài nhưng vẫn có rất nhiều yêu quý chúng tôi , tôi tự thắc mắc sao các bạn vẫn còn yêu quý chúng tôi như vậy . Chị à , chị có biết tại sao không ? Bởi vì đối với WFs , WFs yêu các chị không phải vì các chị nổi tiếng , đạt được nhiều giải thưởng … mà bởi vì WFs yêu chính con người chân thật của các chị . WFs cùng khóc với WGs , cùng cười với WGs . Chúng ta đã cùng nhau trải qua bao nhiêu khó khăn nên chị à , dù ra sao WFs luôn đặt lợi ích của các chị lên hàng đầu mà ~^^~ .

” Đừng quá buồn nhé! Như khi chúng ta cùng nhau khóc cười, các bạn cũng có thể chung vui cùng tôi vào ngày 26 tháng Một. “

Mai rồi đó chị . Chị yên tâm . Ngày mai , 26 – 1 . Ở mọi nơi trên thế giới này , WFs sẽ chúc phúc cho chị . Mimi rời nhóm , giờ chị đi lấy chồng . Sau này , dù có chuyện gì xảy ra đi nữa thì chị đừng lo nhé , WFs sẽ luôn ủng hộ WGs . Chưa FC nào gặp nhiều khó khăn như WFs đâu , nên giờ tim của WFs khỏe lắm chị ạ . 

” Trước đây, tôi là một thành viên WGs, sau này, tôi cũng sẽ là một thành viên của WGs. Không cần biết ngày mai ra sao, tôi tin rằng tình cảm của cả 6 chúng tôi sẽ không bao giờ thay đổi. Chúng tôi sẽ vẫn mãi quan tâm và thương yêu nhau, điều đó sẽ không bao giờ đổi thay, tôi rất yêu mọi người.”

 Đúng rồi chị ạ . WGs trước có 5 người , giờ có 6 người và về sau sẽ luôn có 6 người . Chị mãi mãi là thành viên , là Leader của WGs , là Omma của WFs . WGs & WFs chúng ta mãi mãi là một gia đình . Gia đình chúng ta tuy không đông như những gia đình khác nhưng tình cảm chúng ta đối với nhau là vô tận .

” Bạn đã đợi 6 tiếng đồng hồ để gặp tôi ư ? Còn tôi đã đợi cả 19 năm để gặp các bạn “

Chị đã đợi 19 năm để gặp WFs . Còn WFs đã đợi , đã gặp được chị và sẽ tiếp tục đợi đến khi nào chị quay lại . Nên … Nhớ nhé . Chỉ là tạm thời rời nhóm thôi đấy . Khi nào yên ổn thì nhớ trở về nhé . WFs sẽ luôn tin chị . Tin vào lời chị đã nói : ” TÔI – MIN SUN YE SẼ KHÔNG BAO GIỜ RỜI KHỎI WONDER GIRLS ” .

HAPPY WEDDING AND COMEBACK SOON !   

YOU ARE ALWAY MY WONDER GIRL – MIN SUN YE .

P/s : Anh James à , em nói cho anh biết là Sun nhà em đào hoa được nhiều anh thích lắm nhé . Big Bang có nè , SuJu có nè , One Day cũng có nè …. Cứ đợi xem list khách mời nam đi dự lễ là anh biết liền à . Cưới được Sun nhà em là anh phước lắm đấy nhé . Nhớ chăm sóc Sun cho cẩn thận và đặc biệt … NHỚ TRẢ VỀ CHO WFs đấy nhé . Anh mà không ” trả ” thử coi …. Đừng trách WFs ko nể tình chồng của Omma đấy nhé * bẻ tay * . Nói vậy thôi chứ đám cưới hạnh phúc nha anh ~^^~

Advertisements

……………………

Xin chào các bạn, tôi là SunYe.

Năm 2012 cũng sắp đi qua rồi.

Không chỉ năm nay, mà ngay từ khi gia nhập làng giải trí với tư cách thành viên Wonder Girls, tôi đã luôn nghĩ về quá khứ của mình, “Những khoảng thời gian tự soi xét bản thân”. Haha.

Trên tất cả, những điều trong trái tim tôi luôn ấp ủ, đó chính là “Cảm ơn các bạn”

Dù rằng tôi đã trải qua quãng thời gian làm thực tập sinh rất dài nhưng tôi vẫn có những khiếm khuyết, và khi được trở thành trưởng nhóm, đối với tôi mà nói, là một phép màu.

2 năm sau đó, những ca khúc của chúng tôi là Tell Me, So Hot và Nobody… đã cho chúng tôi thêm rất nhiều người hâm mộ… và có vẻ như từ ‘thành công’ cuối cùng cũng được gắn với tên nhóm.

Vì những niềm yêu thích của chúng ta! Chúng tôi đã theo đuổi ước mơ của mình… Và đi theo tiếng gọi của trái tim mách bảo…

Thời gian trôi qua và Wonder Girls đã tồn tại được 6 năm

Sau đó những hoạt động ở nước ngoài đã mở mang tầm nhìn cho tôi… những thứ chúng tôi đã được trải nghiệm là điều mà không gì có thể đổi bán được… và tôi cũng nhận ra, “Chỉ được sống thôi đã là một điều quá tuyệt diệu rồi”…

Nghĩ về chuyện đó… Tôi thực sự cảm kích tới những thành viên luôn ở bên tôi

Và cũng cảm kích với những Wonderfuls luôn ở bên ủng hộ chúng tôi

Sẽ có những người cảm thấy tôi toàn nói những điều giống nhau… và mệt mỏi vì những gì tôi đang nói… Haha

Không chỉ ở Hàn Quốc, mà còn rất nhiều Wonderfuls quốc tế khác, và rất nhiều trong số đó thậm chí còn chưa được gặp chúng tôi lần nào. Dù rằng họ chưa hề gặp chúng tôi nhưng họ truyền cho chúng tôi rất nhiều sức mạnh, chỉ riêng điều ấy thôi đã thật ‘kì diệu’ rồi.

Nên tôi muốn nhân cơ hội này cảm ơn tất cả mọi người ^^

Có lẽ lâu rồi tôi không viết… nên thật khó để giấu đi sự lo lắng này… Haha

Một tôi không hề thấy lo lắng khi đứng trên sân khấu…

Lúc này… tôi cảm thấy hơi lo một chút…

Đôi khi tôi viết ở đây chẳng vì mục đích đặc biệt nào cả, nhưng hôm nay tôi viết bởi vì một lí do thực sự.

Wonderfuls là những người tôi không thể thường xuyên gặp nhưng tôi luôn cảm kích, nên tôi muốn cảm ơn tất cả các bạn ! ^^

26 tháng Một năm 2013 sẽ là một ngày rất trọng đại trong đời tôi…

Tôi sẽ kết hơn, khi đó hai người sẽ hòa lại làm một và cùng nhau bước trên đường đời…

Có thể có vài Wonderful nghĩ rằng “Còn quá sớm” nhưng hi vọng các bạn có thể tin vào quyết định của tôi và chúc tôi hạnh phúc… ^^

Đừng quá buồn nhé! Như khi chúng ta cùng nhau khóc cười, các bạn cũng có thể chung vui cùng tôi vào ngày 26 tháng Một.

Xin gửi lời cảm ơn tới những nhân viên và thành viên trong nhóm, những người luôn ở bên tôi trong quá trình đưa ra quyết định này và luôn luôn hiểu tôi… Cảm ơn các bạn từ tận đáy lòng này!

Hi vọng chúng ta đều có thể kết thúc một năm thành công và đầy hứa hẹn… ^^

Chân thành gửi tới các bạn, xin cảm ơn.

Wonder Girls SunYe

Credit SUNlights WorldWide
Vtrans by: Siêu Nhí [V] @ WLVN

WONDER GIRLS …..

Những cô gái tuyệt vời của WONDER FULS

2 năm trước ….

Tôi đã khóc vì Sun Mi – Nữ nghệ sĩ Hàn Quốc mà tôi yêu thích nhất rời nhóm …

Còn bây giờ …

Tôi lại tiếp tục rơi nước mắt , vì ….

Sun Ye

Min Sun Ye – Leader tài năng của WONDER GIRLS ….

Sun Ye – Người đã dẫn dắt WONDER GIRLS trong 6 năm qua …

Sun Ye – Midori – Umma …

WONDER FULS luôn luôn bên cạnh chị …

Ủng hộ chị , chia sẽ với chị ….

Cả lần này cũng vậy ….

WONDER FULS sẽ luôn luôn chúc phúc cho chị ….

Đừng quá buồn nhé! Như khi chúng ta cùng nhau khóc cười, các bạn cũng có thể chung vui cùng tôi vào ngày 26 tháng Một.

Vâng , dĩ nhiên rồi !

Nhưng … Tại sao chị ơi ….

Em vẫn không thể ngừng khóc được 

…………

NẾU WONDER GIRLS TAN RÃ ….

TÔI SẼ TỪ BỎ KPOP .

Cơ hội gặp lại anh

Author: karoru @ livejournal
Translator: suthuytinh_ed – Én
Pairing/Character: Sibum, một chút Ryeowook
Rating: G
Genre: angst
Disclaimer: Tôi không sở hữu ai trong SJ cả vì SME sở hữu họ rồi :P
Summary: Kibum đã nghĩ đến việc tự tử nhưng một điều gì đó, một AI đó đã ngăn cậu lại.
Credit: http://community.liv…__/6158640.html

A/N: Drabble này liên quan đến một drabble khác của Sibum, Em đã lướt ngang qua tôi. Tôi không biết có bạn nào thích nó không nhưng tôi mong là có :3

ĐÃ ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ!

Thuộc series Sibum – Gift
Đến Gà cưng của ss. Happy birthday!

Em biết là em đã nhìn thấy anh. Em chắc chắn, nhưng là ở đâu? Em đã gặp anh ở đâu chứ? Nói cho em biết nơi đó, nói đi. Làm ơn hãy nói đi. Bởi vì em muốn gặp anh lần nữa.

~*~*~*~*~*~*~*~

“Em có ổn không? Nhìn em xanh xao quá.” Tôi nghe tiếng ai đó hỏi tôi khi tôi vừa bước vào nhà.

“Em ổn. Chỉ là… em cần chút không gian riêng thôi.” Tôi nói khẽ, vẫn biết là bất lịch sự lắm nhưng tôi mong là hyung ấy hiểu tôi thực sự rất mệt.

“Được rồi. Hyung sẽ mang cho em một ít thức ăn nhẹ nhé.” Ryeowook vẫn dịu dàng và ân cần như thế.

“Em rất ổn mà, thực sự đấy. Và em không đói.”

“Nhưng Kibum à…”

Tôi biết là tôi nên biết ơn vì đã gặp Ryeowook chứ không phải là ai khác nhưng tôi mệt, rất mệt. Tôi sợ phải đối mặt với hyung ấy lúc này, sợ phải nhìn vào đôi mắt lo lắng của hyung ấy.

“Em về phòng đây. Em không muốn bị bất cứ ai làm phiền cho đến sáng ngày mai. Ngủ ngon.”

Tôi xỏ chân vào đôi dép trắng mịn và bước đi mà không nói với Ryeowook một lời nào nữa. Tôi cảm thấy điều đó thật tồi tệ nhưng bây giờ tôi chỉ như muốn quên đi cả thế giới.

Khi tôi bước lên những bậc cầu thang, chút ánh nắng hiếm hoi cuối ngày hắt qua cửa sổ nhảy múa trên gương mặt tôi. Tôi ước gì nó có thể soi tỏ cái thế giới đang mỗi lúc tối đen đi này. Nhưng hình như không…

Tôi mở cửa phòng, nghe nó kêu lên kẽo kẹt khó chịu. Căn phòng tôi vẫn thế, y hệt như lúc tôi đi ra lúc sáng. Lộn xộn và cửa sổ thì mở toang, từng cơn gió luồn qua, thổi phất phơ mấy cái màn cửa.

Tôi thở dài đi đến gần cửa sổ, vén hờ bộ màn cửa lên một cách luộm thuộm. Tôi không quan tâm. Chẳng ai có thể cả.

Tôi quay lưng, nhìn giường của mình tung tóe những cái gối ướt đẫm nước mắt, những giọt nước mắt tôi đã khóc khi gặp những cơn ác mộng khủng khiếp. Nhưng tôi không quan tâm nữa. Tôi đã quá mệt mỏi để mà nghĩ đến việc một giấc mơ nào đó sẽ trở thành hiện thực.

Tôi ngã người lên giường, úp mặt vào cái đống gối đó. Tôi đã từng nghĩ rằng tôi có thể khiến bản thân mình chết nghẹt như thế này. Nhưng tôi không thể. Điều gì đó ngăn không cho tôi làm thế.

Tôi biết mình không thể ngủ được. Tôi sợ những giấc mơ sẽ trở về và sợ chúng sẽ trở thành hiện thực. Tôi mệt mỏi đứng dậy và đi về phía tấm cửa gương nhìn ra bầu trời mênh mông bên ngoài.

Khi tôi còn bé, tôi đã nghĩ rằng những tòa nhà cao tầng thật là đẹp. Chúng cao to và vững chãi đến mức tôi nghĩ không điều gì có thể đánh sập chúng. Nhưng động đất và sóng thần đã đến đấy thôi.

Tôi lia mắt đi khắp những tòa nhà trong tầm mắt. Nhưng rồi ánh mắt tôi cứ nhìn hút mãi về một phía. Tôi không biết nữa nhưng tôi đã nhìn say sưa chàng trai trên sân thượng tòa nhà màu xanh. Anh đang vẽ. Có lẽ anh vẽ mặt trời lặn chăng?

Cái cách mà anh di chuyển cọ trên bản vẽ trông thật… nhẹ nhàng. Mỗi lúc anh dừng lại để ngước nhìn mặt trời cũng trông thật ấn tượng nữa. Tôi cảm thấy anh thật tuyệt khi anh vuốt cằm mình và để lại trên đó vài vệt màu nhỏ. Tôi không biết làm sao để diễn tả nó nhưng bất cứ một cử động nào của anh đều thật… quyến rũ.

Tôi tiến đến gần cửa sổ hơn, chạm nhẹ lên mặt kính, ước ao mình có thể lọt vào trong ánh mắt của anh. Nhìn anh vẽ, tôi mỉm cười nghĩ rằng anh chắc hẳn là một người phóng khoáng. Tôi biết thế.

Tôi cứ nhìn anh mãi, nhìn mãi đến khi màn đêm buông xuống, đẩy mặt trời đi xa. Anh nhìn lên bầu trời và khẽ cười. Anh thu dọn khung tranh và dụng cụ vẽ rồi rời đi. Tôi muốn anh ở lại mãi mãi. Tôi muốn nhìn anh vẽ lâu hơn và lâu hơn nữa. Tôi muốn hét lên thật to để anh quay lại.

Lúc đó tôi đã muốn ở bên anh biết bao. Tôi muốn được ngắm nhìn anh vẽ và mỉm cười với bầu trời. Tôi muốn được trò chuyện với anh. Tôi muốn được nắm lấy đôi bàn tay đã nhẹ nhàng di chuyển cọ vẽ ấy. Tôi muốn chạy ra khỏi nhà mình và đến tòa nhà ấy để được ở bên anh mãi mãi.

“Khoan đã… Liệu đây có phải là dấu hiệu?”

Tôi tiếp tục chạm vào tấm kính, di chuyển những ngón tay lên và xuống thật nhanh. Liệu đó có phải là dấu hiệu rằng anh sẽ là người giữ tôi lại thế giới này. Phải không anh?

Thật là ngu ngốc. Tôi làm sao có thể yêu một người mà tôi chỉ vừa mới nhìn thấy được. Yêu? Là thế sao?

Tôi ghét phải thừa nhận thế nhưng hình như tôi… Có lẽ tình yêu sẽ ngăn tôi giết chết bản thân mình và ngăn tôi bỏ mọi thứ lại phía sau. Và anh… Anh có phải là người tôi sẽ yêu ngay lần đầu gặp gỡ?

Tôi cứ đứng mãi thế và suy nghĩ. Những ngôi sao đã bắt đầu sáng nhấm nhánh nơi sân thượng anh vừa đi.

Tôi mỉm cười và bước đi. Tôi nghĩ là mình nên ăn tối thôi. Vừa bước khỏi phòng, tôi ngờ ngợ rằng mình đã quên thứ gì đó. Tôi trở lại chỗ cửa sổ và cầm cái khăn choàng cổ màu trắng trên chiếc ghế gần đó.

Tôi không chắc nhưng chiếc khăn choàng luôn cho tôi cảm giác đã từng nhìn thấy anh trước kia. Tôi chỉ là không biết ở đâu thôi. Tôi muốn mình nhớ lại biết bao nhưng tôi lại không thể.

Tôi đã chờ đợi anh xuất hiện một lần nữa, cứ chờ mãi, từ ngày này sang ngày kia. Và tôi nhận ra đó là lý do duy nhất tôi vẫn sống đến bây giờ. Là vì anh. Một chàng trai như tôi, Kim Kibum, đã nhận ra rằng mình đã yêu chỉ sau vài ngày nhìn anh vung tay vẽ mặt trời lặn. Ánh nắng cuối ngày đó luôn luôn làm tôi mờ nhòe đôi mắt.

Nhưng tôi đã không bao giờ gặp lại anh lần nữa.

Em không thể ngắm nhìn anh lâu hơn nữa. Em không thể chạy vào vòng tay anh để nhận cái ôm ấm áp nhất mà em đã chờ đợi trong suốt những năm tháng qua. Nhưng tại sao anh không trở lại? Khiến em cứ như tên ngốc trò chuyện với hư không.

Em đã lướt qua đời tôi

Em đã lướt qua tôi

Author: karoru @ livejournal
Translator: Én
Paring: Sibum
Rating: G
Genre: drama chăng
Disclamer: tôi không sở hữu ai ngoại trừ câu chuyện :P
Summary: Một người với chiếc khăn choàng trắng lạ thường, bước ra từ hư không.
Credithttp://community.liv…__/6112792.html
Note : Lại thêm 1 Fic đc tặng ~^^~

ĐÃ ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ!
Thuộc series Sibum – Gift
Đến Gà cưng của ss. Happy birthday!

Anh đã gặp em trước đây phải không? Dù đang ở đâu, làm ơn hãy nói cho anh biết. Cho anh biết tên em là gì, tuổi hay địa chỉ của em hay bất cứ điều gì khác cũng được chỉ cần chúng có thể giữ em bên cạnh anh, dù chỉ một ngày. Làm ơn, hãy nói đi!

~*~*~*~*~*~*~*~

“Em về ngay đây.” Tôi kết thúc cuộc gọi với hyung quản lý. Anh ấy muốn tôi về ký túc ngay sau buổi ghi âm.

Tôi lái xe đi, khi vừa vào đến khu phố của chúng tôi thì trời đã sập tối. Trên đường, xe cộ qua lại đông nghìn nghịt khiến cho con đường bị ùn tắc lại. Lại cả những người đi bộ nữa chứ.

“Ah, đèn đỏ.” Tôi dừng lại ngay khi nhìn thấy tín hiệu đèn.

Chống tay lên vô-lăng, tôi nhìn dòng người bước ngang, bước ngang qua trước mũi xe một cách thờ ơ. Nhưng ánh mắt chợt tôi nhìn hút vào một người. Em mặc một chiếc áo khoác sẫm màu cùng với khăn quàng cổ trắng muốt tương phản.

Mái tóc đen, hơi ngắn khiến em tỏa ra một sức hấp dẫn lạ kỳ không thể chối bỏ được dù là với bất kỳ ai. Tôi nhìn em sững sờ tưởng như thời gian có thể dừng lại ngay lúc đó.

Em lướt ngang qua mắt tôi. Tôi đã mong muốn điên cuồng rằng em sẽ quay lại nhìn tôi. Tôi đã ước rằng tôi có thể đi theo em và hỏi tên em. Và thật sự lúc đó tôi chỉ muốn đưa em về ký túc xá ngay với tôi mà thôi.

Thế nên tôi đã mở cửa và bước ra nhưng em đã mất hút vào đám đông rồi. Tôi nhướn mắt cố tìm kiếm chiếc khăn màu trắng ấy nhưng tôi không thể.

Tôi khép mắt lại và mở ra thật nhanh, chỉ hy vọng có thể nhìn thấy em một lần nữa. Nhưng em đã không trở lại. Em đã không còn ở ngay phía trước tôi nữa. Em đã đi rồi.

“Siwon! Siwon!”

Tôi giật mình nghe thấy ai đó gọi tên tôi rất to. Ah, tôi đã cài tiếng hyung quản lý cho điện thoại. Và nó đã khiến tôi trở về với hiện thực. Không có em.

“Vâng? Em xin lỗi. Giao thông ở đây tệ quá. Vâng, em sẽ về ngay.” Tôi ngắt cuộc gọi một lần nữa. Đưa mắt nhìn quanh một lần cuối rồi tôi lên xe và lái đi.

Tôi tự hỏi em đã đi đâu. Và tôi cũng mất cả đêm để suy nghĩ chuyện quái gì đã xảy ra với tôi. Cuối cùng tôi đi đến kết luận rằng: Tôi, Choi Siwon, đã yêu một chàng trai hoàn toàn xa lạ, người đã bước ngang cuộc đời tôi và không bao giờ ngoảnh lại.

Và từ sau đó, tôi đã không bao giờ nhìn thấy em lần nữa.

Anh đã không thể tìm được em. Anh đã không thể có em trong vòng tay. Nhưng tại sao em lại xuất hiện để rồi biến mất trước mắt anh như thế? Khiến anh như một thằng ngốc cứ mãi nghĩ suy về em.

Buông …. !

.

.

.

Chúng ta … Có mối liên hệ gì với nhau không nhỉ ?

Hình như là không ….

Và … Hình như cũng có …

.

.

.

Chỉ tiếc rằng nó như một siợ dây mỏng manh

Chỉ cần một cơn gió nhẹ là sẻ đứt lìa

Và chỉ sau hôm nay là sẽ đứt …

.

.

.

Mai nhé … Chúng ta sẽ gặp nhau và mỉm cười với nhau

Như … 2 người bạn tốt

.

.

.

Buông ….

[K] Baby , I’m So Sorry [Shorts Fic I SiBum ] (1)

– Cái con ngựa này ! Tính cho người ta leo cây thật à ?

Ki Bum khẽ lẩm bẩm khi liếc nhìn đồng hồ . Cho hai tay vào túi áo , cậu mím môi tức giận nhìn dòng người đang qua lại trước mặt . Cậu biết là Si Won rất bận rộn với lịch làm việc kín mít nhưng lúc nào hẹn cậu , anh cũng đều đến muộn , không vì lý do này thì cũng vì lý do kia , báo hại cậu luôn chờ dài cả cổ . Hôm nay cũng hế , nói là cùng nhau đi mua đồ mừng Giáng Sinh mà giờ chỉ có mình cậu đứng ở đây . Thật là không dạy dỗ lại là không được mà …

– BUMMIE

– Ya , đừng làm người ta giật mình chứ – Ki Bum quay người lườm cái kẻ đang cười nhăn nhở trước mặt mình

– Em đợi anh có lâu không ? – Si Won hỏi trong khi vòng tay ôm lấy cậu

– Đủ lâu để mọc rễ xuống đất rồi , mà anh buông tay ra rồi nói – cậu dãy giụa

– Thôi nào , anh có việc bận mà – Si Won hôn nhẹ lên mái tóc cậu 

– Anh thì lúc nào chẳng thế … – Cậu phụng phịu một lát rồi cũng im lăng để anh ôm . Ki Bum rất thích được ở trong vòng tay Si Won , nó ấm lắm và khiến cậu chỉ muốn mãi được như vậy thôi .

– Lần sau anh có đến muộn thì em cứ vào đâu đó mà ngồi đợi , đừng đứng ngoài đường như thế này nữa . Em xem , cả người em đang lạnh run lên kìa – Giọng Si Won đầy quan tâm xen lẫn trách móc

– Không sao đâu mà – Ki Bum vội lên tiếng trấn an

– Em thì có lúc nảo quan tâm đến sức khỏe của mình đâu cơ chứ – Vừa làu bàu , anh vửa đưa tay chỉnh lại chiếc khăn choàng nơi cổ cậu

– Em không quan tâm vì em biết đã có anh quan tâm dùm em rồi mà

Ki Bum bật cười khúc khích . Đôi mắt híp lại cộng thêm hai bên gò má đã ửng hồng vì lạnh càng làm cho cậu trở nên dễ thương hơn . Thế này thì …

– Bummie à , cho anh xin lỗi trước nhé ?

– Dạ ?

* Chụt *

– CHOI SI WON . ANH ĐANG LÀM CÁI GÌ VẬY HẢ ? – Một tay ôm lấy bên má đang đỏ ửng , tay còn lại cậu không ngừng đánh vào người anh

– Đau anh , đừng đánh nữa – anh nhăn mặt , xuýt xoa – Cái đó là tại em chứ có phải tại anh đâu , ai biểu em dễ thương quá làm chi , với lại anh xin lỗi em trước rồi còn gì ?

– Anh có im ngay đi không hả ? – Mặt cậu càng đỏ tợn

– Rồi rồi . Giờ mình khởi hành nhé ?

Anh mỉm cười rồi nắm tay cậu kéo đi , hòa mình vào dòng người đông đúc . Cậu phụng phịu một chút rồi cũng nắm chặt tay anh hơn . Hiếm lắm mới được ở cùng nhau thế này , phải biết trân trọng chứ .

( Cont )

[K] Đơn Phương [Two-shorts I EunHae ] (1)

Trường Đại học Seoul

– YA , LEE EUN HYUK ! CẬU CÓ NGHE TÔI GỌI KHÔNG HẢ ?

Giật mình quay lại , Eun Hyuk gãi gãi đầu nhìn người vừa gọi mình .

– Tớ xin lỗi , Bummie . Tớ không để ý .

– Chứ không phải cố tình lơ tớ đấy à – Ki Bum tiến lại gần , lườm Eun Hyuk sắc lẻm – Làm gì mà chuông vừa reo hết tiết , đã thấy cậu chạy đi mất vậy hả ?

– Ừ thì … tớ … có việc quan trọng nên …

– Việc quan trọng gì thế ? Bộ có em nào đợi à ? – Ki Bum mỉm cười ranh mãnh .

– Làm gì có , tớ …

– HYUKIE !

Một giọng nói vang lên , cùng lúc Eun Hyuk cảm thấy có cái gì đó đè nặng lên lưng mình .

– DONG HAE , XUỐNG KHỎI LƯNG TỚ NGAY

– KHÔNG ! – Người bên trên lắc đầu nguầy nguậy , rồi quay sang Ki Bum đưa hai ngón tay ngỏ ý xin chào .

– Dong Hae , sao hôm nay cậu xuống sớm thế ? Lớp cậu trên lầu bốn lận mà ? – Ki Bum tròn mắt nhìn Dong Hae .

– Thì hôm nay lớp tớ học dưới này mà .

– À thì ra … – Ki Bum khẽ liếc mắt về phía Eun Hyuk

– Gì … gì chứ ? Sao lại liếc tớ – Eun Hyuk lúng túng rồi quay sang Dong Hae hét lớn – Con cá kia , cậu nặng quá đó . Xuống mau không thì tớ ném xuống đấy nhá

– Cậu … Đã thế tớ không xuống luôn – Tiếp tục ôm chặt lấy cổ Eun Hyuk .

– Aishhh … – Eun Hyuk khẽ gắt nhưng không giấu nổi nụ cười trên môi .

– Thôi nào Dong Hae . Eun Hyuk có mỗi cái chiều cao là đáng ngưỡng mộ , cậu làm gãy lưng cậu ấy rồi thì số phận cậu ấy sau này tính sao hả ? – Ki Bum lên tiếng khuyên can .

– Bummie đừng lo , tớ sẽ chịu trách nhiệm mà – Dong Hae khẳng định .

Bỗng …

– Dong Hae , em đang làm gì vậy ?

– SI WON HYUNG !

Eun Hyuk cảm thấy lưng mình nhẹ hẳn đi , và tiếng cười nói phía sau lớn hẳn . Khẽ mìm cười , Eun Hyuk quay lưng lại thì y như rằng thấy Dong Hae đang tíu tít bên cạnh một chàng trai rất tuấn tú .

– Hyukie , Bummie . Tớ phải về đây , Si Won hyung đến đón tớ rồi . Tạm biệt nhé .

Sau khi vẫy tay chào , Dong Hae nhanh chóng chui vào cánh cửa đã được Si Won mở đón sẵn . Si Won cũng lái xe đi sau khi mỉm cười chào Eun Hyuk và Ki Bum .

– Thật là , nếu cậu mà không mau bày tỏ với Dong Hae thì “ con ngựa “ kia sẽ cuỗm cậu ấy đi mất đấy – Ki Bum nhìn Eun Hyuk ngao ngán .

Đáp lại , Eun Hyuk chỉ im lặng nhìn theo bóng chiếc xe đã khuất xa .

– Aishh , mặc kệ cậu . Tớ về trước đây .

Nói xong , Ki Bum hậm hực bỏ đi để lại Eun Hyuk vẫn trầm ngâm , im lặng .

* * * *

 

Bước từng bước trên đường . Eun Hyuk bâng khuân nhớ lại mấy năm trước . Phải , anh yêu Dong Hae . Đã lâu , rất lâu lắm rồi . Mùa hè ba năm trước , anh gặp cậu tại một siêu thị nhỏ ở Seoul . Vì tốt bụng , anh đã trả tiền dùm cậu khi cậu quên ví ở nhà . Nụ cười đáng yêu cùng đôi mắt đen láy , hấp háy vài tia sáng nghịch ngợm của cậu đã làm anh ngơ ngẩn từ lúc đó . Cậu hỏi xin địa chỉ nhà anh và ngày hôm sau , một số tiền bằng với số tiền mà anh trả dùm cậu được gửi đến nhà anh . Không có tên , cũng như địa chỉ người gửi . Chỉ có một mảnh giấy màu xanh in hình chú cá Nemo ghi chữ “ Kamsa “ to đừng kèm theo . Lúc đó anh đã tự nhủ : Ước gì được gặp lại cậu ấy .

Một tháng sau , anh được nhận vào trường Đại học Seoul . Cùng với Ki Bum – người bạn thân nối khố của mình , hai người vui vẻ bước qua dãy hành lang các lớp học . Bất chợt anh khựng lại trước một cửa lớp . Mái tóc đen nhánh hơi dài , nụ cười ngô ngố , đôi mắt …
” Thì ra chúng ta cùng khối , cùng trường cơ đấy “ , anh mỉm cười . Tan học , mắt anh sáng lên khi thấy bóng hình thân quen . Mạnh dạng bước tới , “ Xin chào , còn nhớ tôi không “ . Từ đó , anh – Dong Hae – Ki Bum trở thành những người bạn thân của nhau .

Thời gian qua đi , tình cảm giữa ba người ngày càng thân thiết và tình cảm anh dành cho cậu cũng ngày càng lớn . Không biết từ lúc nào , đôi mắt anh đã luôn dõi theo cậu . Nụ cười của cậu , đôi mắt của cậu , cả cái cách hay nhăn mặt khi đói nữa … Tất cả đều làm anh bật cười hạnh phúc khi nghĩ đến . Anh luôn âm thầm , lặng lẽ đi theo quan tâm , lo lắng cho cậu . Cuống cuồng khi cậu ốm , cười ngớ ngẩn khi cậu vui , sốt ruột khi cậu buồn … Và anh đã nhận ra rằng : Anh yêu cậu . Gần như mọi người xung quanh đều biết điều này , duy chỉ có cậu vẫn vô tư như không biết gì . Ki Bum đã khuyên anh nên bày tỏ với cậu , nhưng anh sợ … Anh sợ nếu cậu từ chối thì anh sẽ không biết làm thế nào nữa , vì anh đã quá yêu cậu rồi .

Hai năm tiếp theo , anh vẫn làm tốt vai trò “ người bạn thân thiết “ của mình , cho dù trái tim vẫn gào thét đòi được bày tỏ . Đến một ngày , khi đã lấy hết can đảm định bày tỏ với cậu , thì người đó xuất hiên : Choi Si Won . Theo như lời Dong Hae , Si Won là hàng xóm nhà cậu , hơn anh – cậu – Ki Bum một tuổi , đã đi du học được năm năm và mới trở về . Dong hae luôn mồm bảo cả hai chỉ là tình cảm anh em thân thiết , nhưng anh đâu có khờ mà không nhận ra tình cảm Si Won dành cho cậu . Từ ánh mắt ngập tràn yêu thương nhìn cậu , đến những cử chỉ quan tâm chăm sóc quá mức cần thiết giữa anh em với nhau . Tất cả đủ để anh hiểu rằng : Si Won yêu Dong Hae , và cũng đủ để anh chôn chặt câu nói “ Anh yêu em “ xuống tận đáy lòng . Ki Bum nói rằng “ Cả hai người họ chưa có gì đâu , cậu cứ yên tâm mà tỏ tình đi “ , nhưng anh chỉ lắc đầu cười buồn . Dong Hae luôn vui vẻ với cả hai người , nhưng với anh chỉ như hai người bạn , suốt ngày cãi vã , trêu chọc nhau . Nhưng với Si Won thì cậu lại như biến thành một con người khác . Dịu dàng , ngoan ngoãn , có phần e lệ nữa . Như vậy liệu anh bày tỏ sẽ thế nào nhỉ ?

Thở hắt ra , Eun Hyuk cho hai tay vào túi áo . Rốt cuộc thì chuyện này sẽ đi tới đâu đây , khi anh sắp không kìm nén được nữa rồi ? Sẽ tiếp tục là bạn thân hay nên bày tỏ với cậu đây ?

* * * *

 

– Rốt cuộc thì cậu kéo tớ đến đây làm gì vậy hả ? – Eun Hyuk tức tối nhìn Dong Hae đang say sưa chọn đồ .

Mới sáng sớm đã bị dựng dậy , tưởng việc gì quan trọng , hóa ra chỉ là đi mua sắm cùng với cậu . Mà chỉ có mình cậu là thoải mái , tự do lựa đồ , còn anh phải tay xách nách mang đống đồ cậu vừa lựa . Thật là … Muốn kiếm người khuân vác thì nói thẳng luôn cho rồi , việc gì phải kiếm cớ này nọ .

– Hyukie , cậu thấy cái nào đẹp ? – Dong Hae chìa ra trước mắt Eun Hyuk hai cái kẹp cà vạt .

– Cái nào mà chả được – Eun Hyuk càu nhàu .

– Cậu đúng là đồ con khỉ mắt lồi , không có tý thẩm mỹ nào cả – Dong Hae bĩu môi quay đi .

– Kệ tớ , mà cho … Si Won phải không ? – Eun Hyuk ngập ngừng .

– Dĩ nhiên , cậu nghĩ con khỉ xấu xí như cậu hợp với mấy thứ này à ? – Dong Hae trả lời mà không thèm quay lại .

– Cái … Vậy sao cậu không nhờ hắn ta đi vác đồ dùm cậu , mà nhờ tớ làm gì ?

– Đơn giản là chỉ có cậu mới hợp với công việc này thôi , Khỉ ngốc ạ .

Nói xong , Dong Hae nhanh chóng chạy qua gian hàng khác , bỏ lại một con khỉ đang nghiến răng ken két đầy tức giận . Từ trong tận đấy mắt anh , có nỗi buồn gì đó len lỏi .

* * * *

 

– Xong rồi , tớ về đây .

Thả Dong Hae và đống đồ xuống trước cửa nhà , Eun Hyuk tính vọt lẹ .

– Khoan đã , cậu phải mang đồ vào nhà cho tớ với chứ .

– MO ~ ? Sao cậu không tự mang vào đi ? Có nặng lắm đâu ?

– Đi mà , Hyukkkkie !

Dong Hae dài giọng , chưng ra bộ mặt “ cún con sũng nước “ . Thế này thì ….

– Aishhh , lần này thôi đấy .

Eun Hyuk vò vò đầu rồi bước xuống xe , xách đồ vào nhà trong sự hài lòng của Dong Hae .

* * * *

 

– Hyukie à , tớ có việc này muốn nhờ cậu – Dong Hae lên tiếng sau khi Eun Hyuk vừa đặt mấy túi đồ lên bàn .

– Gì nữa đây ? Tối rồi , cậu không tính cho tớ về à – Eun Hyuk nhăn nhó .

– Tớ quên bật công tắc đèn ngoài vườn rồi , cậu ra bật dùm tớ nhé .

– Sao cậu không ra mà lại nhờ tớ – Eun Hyuk nhảy dựng lên

– Hyukkkiee ….

– Aishh , sao số tôi khổ vậy trời – Eun Hyuk vừa đi vừa hét ầm trời , mà không để ý đến nụ cười bí hiểm của Dong Hae .

* * * *

“ Rốt cuộc thì cái công tắc quái quỷ kia nằm ở đây vậy hả trời ? “ , Eun Hyuk gào lên trong đầu . Lần mò trong bóng tối , vừa tìm anh vừa làu bàu , “ Cái nhà kì cục , sao không mắc công tắc trong nhà mà để ngoài vườn làm gì không biết . Lỡ đâu con Cá ngố kia mà mò mẫm buổi tối , có nước mà bị điện giật “ . Gật gù với suy nghĩ của chính mình , lần sau anh phải nhắc cậu việc này mới được . Bỗng tay anh chạm phải thứ gì đó . “ A ha , đây rồi “ .

*Cạch * , * Phụt * . Chưa kịp mừng rỡ vì đã tìm ra , anh đã ngơ ngẩn vì không gian xung quanh mình .

– Đẹp quá !

Bao quanh người anh lúc này là sự pha trộn giữa các loại ánh sáng khác nhau . Xanh có , đỏ có , vàng có … Những dây điện được quấn , mắc vào các thân cây , nhấp nháy liên tục tạo nên một khung cảnh rất đẹp mắt . Choáng hơn nữa là một cái bản đèn to tướng , được treo ngay chính giữa khu vườn . Hiện rõ dòng chữ : Happy BirthDay Lee Eun Hyuk – Monkey Babo~ . Chẳng lẽ …

– Hyukie , cậu thích không ?

Giật mình quay lại , anh đã thấy cậu đứng trước mặt anh từ lúc nào .

– Sao hả ? Cậu không thích à ? Hyukie … Ơ , cậu sao vậy Hyukie ?

Dong Hae ngạc nhiên khi anh bỗng ôm chầm lấy cậu . Rất chặt .

– Hyukie , cậu sao vậy ? – Dong Hae khẽ thì thầm .

– Dong Hae , cậu làm cái này vì tớ à – Giọng anh khàn đục .

– Ừ , vì cậu .

– Sao lại là vì tớ ? Tại sao ? – Giọng Eun Hyuk có chút gằn mạnh , đôi tay vô thức siết lấy Dong Hae .

– Hyukie à , cậu đang làm tớ đau đấy – Dong Hae khẽ nhăn mặt đẩy Eun Hyuk ra – Vì cậu là bạn thân của tớ , nên tớ muốn làm cậu bất ngờ trong ngày sinh nhật thôi .

– Chỉ vậy thôi à .

– Ừ , chỉ vậy thôi . Cậu sao vậy Hyukie ? – Dong Hae lo lắng nhìn Eun Hyuk . Mặt anh lúc này rất đáng sợ , lạnh băng , không chút cảm xúc .

– Không sao , tớ ….

– E hèm . Đề nghị hai người buông nhau ra , đừng có làm cái trò làm nhức mắt người khác nhá .

– Bummie , cậu về rồi à

Eun Hyuk quay sang thì thấy Ki Bum – tay cầm mấy túi đồ , chắc là mới đi mua thức ăn về . Cũng phải , Ki Bum cũng là bạn thân của anh và cậu , nên cậu tổ chức sinh nhật cho anh chắc chắn sẽ kéo theo Ki Bum tham gia . Nhưng cái điều làm anh thắc mắc , không kém phần khó chịu là tại sao hắn – Choi Si Won cũng có mặt , và đang đứng bên cạnh Ki Bum .

– Chắc cậu đang thắc mắc sao tôi lại có mặt ở đây nhỉ ? – Si Won nhìn Eun Hyuk cười mỉm – Tôi sang giúp Dong Hae treo mấy sợi dây điện . Cậu cũng biết là em ấy hậu đậu lắm mà , để em ấy làm chỉ có nước chập điện , cháy nhà ?

– SI WON HYUNG – Dong Hae hét lớn , mặt đỏ ửng .

– Đúng rồi còn gì , chỉ sợ vừa không cháy nhà mà có người biến thành Cá “ nướng “ ấy chứ – Ki Bum nói bâng quơ

– BUMMIE .

Trong khi Dong Hae và Ki Bum mải cãi lộn với nhau . Si Won từ từ tiến đến gần Eun Hyuk và chìa tay ra .

– Sao vậy ? Không hoan nghênh tôi tới à ?

Im lặng một lát , Eun Hyuk cũng chìa tay ra bắt tay Si Won .

– Dĩ nhiên là có rồi , Si Won hyung .

* * * *

 

– Eun Hyuk , để đấy cho tớ . Cậu đi đi – Ki Bum huých nhẹ Eun Hyuk khi anh đang thu dọn sau bữa party tưng bừng mừng sinh nhật mình .

– Đi đâu ? – Eun Hyuk ngẩn người hỏi lại .

– Đi tỏ tình với Dong Hae chứ đi đâu , đồ Khỉ ngốc – Ki Bum gõ nhẹ vào đầu Eun Hyuk .

– Nhưng …

– Nhưng với nhị gì nữa . Nhân dịp con Cá ngố ấy tổ chức sinh nhật cho cậu , cậu đến cám ơn rồi bày tỏ luôn đi . Đây là dịp tốt đó .

– Ờ thì … – Eun Hyuk ngập ngừng .

– Aishhh , rốt cuộc thì cậu có đi không hả ? – Ki Bum cáu kỉnh .

– Vậy mấy thứ này cậu lo nhé .

– Biết rồi , đi đi – Ki Bum xua xua tay .

* * * *

Chạy đi tìm Dong Hae , Eun Hyuk không ngừng hồi hộp . Phải rồi , đây là dịp thuận tiện nhất để anh nói lên tiếng lòng của mình . Có thể cậu sẽ từ chối , nhưng thà như vậy còn hơn là anh cứ giữ mối tình đơn phương này trong lòng . Ừ , thà như vậy còn hơn …

– Dong Hae à , tớ ….

Đẩy cửa bước vào , Eun Hyuk chưa kịp nói hết cậu đã sững người lại . Trong phòng , Dong Hae và Si Won đang ôm nhau . Vừa thấy anh bước vào , cậu liền túng túng đẩy Si Won ra . Mặt Dong Hae đỏ như gấc , trong khi Si Won chỉ bình thản khoanh tay nhìn ra ngoài cửa sổ . Im lặng kéo dài trong căn phòng . Được một lúc , Si Won lên tiếng trước .

– Dong Hae , anh đi giúp Ki Bum .

Nói xong , Si Won nhanh chóng rời khỏi phòng . Khi đi qua Eun Hyuk , Si Won còn cố tình để lộ một nụ cười nhếch mép . Cánh cửa đóng lại , trong phòng chỉ còn anh và cậu .

– Ờ … Ừm . Hyukie , cậu tìm tớ có việc gì không ?

Dong Hae lên tiếng , nhưng đáp lại cậu chỉ là sự im lặng của Eun Hyuk . Từ đầu tới giờ , anh chỉ im lặng mà nhìn xuống đất .

– Hykie à , cậu có sao không vậy ? – Dong Hae lay lay người Eun Hyuk , cậu đang thật sự lo lắng .

– A .. hả , tớ không sao – Eun Hyuk sực tỉnh , cười cười với Dong Hae .

– Hyukie à … Vừa nãy … Tớ với Si Won hyung … – Dong Hae ngập ngừng

– Dong Hae à , tớ cảm ơn cậu nhiều lắm – Eun Hyuk lên tiếng ngắt lời cậu .

– Hử , tai sao ?

– Cám ơn cậu vì sinh nhật bất ngờ này nhé , thật sự tớ không mong rằng một con Cá ngố như cậu có thể làm được như vầy . Giờ thì tớ phải nhìn nhận lại cậu rồi – Eun Hyuk cười cợt

– Ya , vậy từ trước tới giờ trong mắt cậu , tớ là một đứa bất tài như vậy à

– Đó là cậu tự nhận đấy nhé , không phải tớ nói đâu . Thôi , muộn rồi – Eun Hyuk liếc nhìn đồng hồ – Tớ về trước nhé , bye .

– Khoan , làm gì về sớm thế . Không ở lại tý nữa được à ?

– Muộn rồi , tớ phải về nếu không muốn bị cho ngủ ngoài đường – Eun Hyuk nháy mắt.

– Ơ , vậy thì nhận quà của tớ đã chứ .

Dong Hae lôi từ từ trong túi áo của mình ra một cái hộp nhỏ , được bao bọc , thắt nơ rất đẹp .

– Nhớ giữ gìn cẩn thận đấy , mất là chết với tớ – Dong Hae hăm dọa .

– Ok , kamsa cậu . Tớ về đây , bye . Mà chúng ta vẫn là bạn của nhau phải không ? – Toan bước đi , Eun Hyuk quay lại nhìn sâu vào mắt Dong Hae .

– Ừ , dĩ nhiên rồi . Chúng ta là bạn thân của nhau mà – Dong Hae mỉm cười .

– Ừm , vậy bye cậu .

– Bye – Dong Hae vẫy vẫy tay , nhưng trong lòng không khỏi lo lắng . “ Hyukie , sao cậu lại hỏi tớ như vậy ? “

* * * *

 

Bóng Eun Hyuk đổ dài trên mặt đường buổi tối . Thất thểu , anh đi như người mộng du , cứ đi mà không biết phải đi đâu . Liếc nhìn món quà của cậu tặng anh – là một trong hai chiếc kẹp cà vạt sáng nay cậu lựa , anh mỉm cười chua chát . Chẳng phải cậu nói là tặng Si Won , sao giờ lại đưa cho anh ? Hay là cậu tiện thể mua luôn cho anh làm quà sinh nhật , hay tệ hơn nữa là Si Won không thích nó và anh là người “ thế thân “ để nhận nó .

Trời về đêm , càng ngày càng lạnh . Eun Hyuk thì cứ đi mãi mà không quan tâm gì đến xung quanh . Nhớ lại những hình ảnh vừa nãy , anh không khỏi tự trách mình ngu ngốc , sao không sớm nhận ra cơ chứ .

 

Ôi , trái tim à . Tao thật xin lỗi mày .

Tao biết mày muốn được yêu thương , nhưng tao lại chỉ mang lại đau khổ .

Ôi , trái tim à . tao thật xin lỗi mày .

Tao luôn muốn được ở bên cô ấy , nhưng chính tao lài là kẻ duy nhất bị bỏ rơi .

 

“ Dong Hae à , em đã lựa chọn đúng , Si Won là một chàng trai tốt , và em sẽ hạnh phúc với anh ta . Còn anh , sẽ là người bạn thân của em , mãi mãi là người bạn thân thiết của em . “

Nước mắt cứ thế lặng lẽ rơi trên đoạn đường dài .

End Chap .